BẠN HÁT NHƯ THẾ NÀO? SƠ LƯỢC VỀ QUY TRÌNH HÁT

Mọi nhạc cụ đều gồm có 3 phần: bộ phát, bộ rung và bộ cộng hưởng. Chẳng hạn như, giọng bạn lấy năng lượng từ hơi thở ở phổi (bộ phát) làm cho thanh đới (bộ rung) chuyển động. Âm thanh do thanh đới tạo ra sẽ được tô điểm và khuếch đại do cộng hưởng với cổ họng, miệng và hốc mũi (bộ cộng hưởng).

Ngoài ra, con người còn có những bộ phận tạo ngôn từ như miệng, răng, lưỡi, môi, má và vòm miệng mang lại khả năng kết hợp ca từ vào âm nhạc. Ngôn từ phát ra rõ và tốt là nhờ biết sử dụng kỹ thuật phát âm.

học thanh nhạc, học thanh nhạc ở đâu, học thanh nhạc tphcm, hoc thanh nhac, hoc thanh nhac o dau, hoc thanh nhac tphcm

Hơi thở (bộ phát):

Không khí là nguồn cung cấp năng lượng cho bạn hát. Cho nên khi thở ra và hít vào, phải biết sử dụng tốt các cơ bắp và các bộ phận kiểm soát hơi thở. Các bộ phận này gồm có khí quản, phổi, cơ hoành, xương sườn (kèm theo các cơ bắp của chúng) và các cơ bụng.

Nhiều phát âm ban đầu gặp trở ngại là do hai nguyên nhân sau đây: thở không đủ hoặc cơ bắp quá căng, cần phải đảm bảo được sự cân bằng giữa năng lượng và sự thư giãn. Đó là điều chủ yếu để có thể hát hay.

Khi kiểm soát hơi thở tốt, đạt được sự cân bằng ấy, bạn sẽ nhận ra ngay hiệu quả tích cực của nó. Kiểm soát được hơi thở là một trong những môn phải luyện khi học phát âm. Nó ảnh hưởng đến âm chuẩn, âm chất, âm lực kéo dài, âm vực, động lực, diễn cảm, linh hoạt, câu từ và phong cách biểu diễn của bạn. Điều này cho biết tại sao kiểm soát hơi thở là mục tiêu chính yếu khi bắt đầu học thanh nhạc.

 

Bộ phận tạo âm (bộ rung)

Thanh quản gồm có phần sụn, dây chằng, cơ bắp, dây thần kinh và màng nhầy. Các thanh đới trong thanh quản gồm có những sụn phễu, cơ bắp âm thanh, dây chằng và màng. Khi được não bộ kích thích nói hoặc hát, dây thần kinh điều khiển các cơ bắp sụn phễu khép lại kéo các thanh đới lại gần nhau. Sự khép lại này ngăn cản luồng không khí, tạo ra tiếng “o, o”, đó là cơ sở chủ yếu của bộ phận tạo âm.

Bạn có thể cảm nhận thanh đới rung lên khi đặt nhẹ ngón tay lên phần lồi trước cổ họng mình (yết hầu). Hãy nói “hô” ở một độ cao vừa phải, bạn sẽ nhận thấy có một chút rung động ở đầu ngón tay. Thanh đới nằm ở vị trí ấy.

Các thanh đới lại không có dây thần kinh để có thể báo cho bạn biết lúc nào chúng cần nghỉ ngơi hoặc khi chúng cảm thấy viêm, tổn thương. Khi đau họng vì bệnh hay vì lạm dụng giọng, bạn cảm thấy các mô hay các cơ bắp bao quanh họng bị viêm nhiễm và nóng lên. Tốt nhất là hãy vâng lời cơ thể và cho giọng nghỉ ngơi ngay trước khi giọng trở nên khàn hoặc mất hẳn.

 

Tăng âm (bộ cộng hưởng)

Cổ họng, miệng và hốc mũi là những thành phần của bộ máy phát âm. Tiếng ồ ồ do thanh đới tạo ra (âm thanh cơ bản) dội vào các bộ phận cộng hưởng là khuếch đại âm thanh. Sự cộng hưởng tô điểm và khuếch đại âm thanh lên.

Một số các bạn trẻ hát nhạc rock thường muốn có một chất giọng mạnh mẽ ở những nốt cao. Muốn có một chất giọng mạnh mẽ, cần phải có một hơi thở mạnh mẽ và một kiến thức về cộng hưởng, và điều này có liên quan đến tuổi tác và loại giọng. Các ca sĩ trẻ thường không kiên nhẫn chờ cho giọng mình “đủ lớn”, tuy nhiên họ vẫn có thể đạt được bằng tập luyện thể lực. Các vận động viên không chỉ tập luyện trong một tuần lễ hay và tháng là đủ. Học hát cũng vậy, cần kiên trì lâu dài mới đạt được như ý muốn.

 

Ngôn từ

Lưỡi, hàm, má, răng, môi và vòm họng kết hợp với nhau tạo ra lời.

Với các ca sĩ tại Việt Nam chúng ta không quen với việc phát âm tiếng Anh, nên ta cần phải học thanh nhạc hay tự luyện tập nhiều hơn để phát âm đúng chuẩn. Khi đã phát âm thuần thục và rõ ràng, giọng ca sẽ trở nên tự nhiên và thoải mái hơn.

Tất cả mọi thành phần tạo nên chất giọng đều liên quan chặt chẽ với nhau. Điều khiển được chúng, giọng ca sẽ tự nhiên và như vậy có nghĩa là bạn đã hiểu rõ quy trình ca hát.

Một khóa học thanh nhạc sẽ giúp bạn trang bị những kiến thức để đi từ nền tảng đến nâng cao. Nếu bạn có ý định học thanh nhạc, mời các bạn tham khảo khóa học và quyền lợi học theo tại TZM TẠI ĐÂY